Trang chủ   /   Người tốt, việc tốt   /   Hơn cả một chuyến đi
Hơn cả một chuyến đi

         Để giúp các em học sinh nhận thức, yêu quý và trân trọng cội nguồn của dân tộc, công lao to lớn của cha ông, những giá trị văn hóa cao đẹp của đất nước, trường PTDTBT THCS Trung Hạ - Quan Sơn đã tổ chức một chuyến trải nghiệm học tập đầy ắp tiếng cười và những tri thức bổ ích cho học sinh đạt thành tích nổi bật trong năm học với hai địa điểm là Văn Miếu - Quốc Tử Giám và Lăng Bác. Lúc này, đoàn chúng tôi lên đường tiến về nơi sinh ra tri thức Việt, nơi các nhân tài lịch sử được sinh ra - Văn Miếu Quốc Tử Giám.      

        Dưới bầu trời dịu mát của buổi sáng mùa hè, cổng Văn Miếu Quốc Tử Giám hiện lên trong tôi thật đẹp, thật trang nghiêm cho dù có bạc màu, sờn cũ theo dòng thời gian lịch sử. Văn Miếu chính là một cuốn sách lịch sử khổng lồ chỉ chờ chúng 
ta đến tìm tòi và khám phá.

       Văn Miếu - Quốc Tử Giám qua lời giới thiệu của hướng dẫn viên: Văn Miếu được khởi công xây dựng “tháng 8 năm Canh Tuất (1070) tức năm Thần Vũ thứ hai đời Lý Thánh Tông, đắp tượng Chu Công, Khổng Tử và Tứ phối vẽ tranh Thất thập nhị hiền, bốn mùa cúng tế.” Đến năm 1076 thì Lý Nhân Tông cho xây dựng Quốc Tử Giám, nơi đã từng chỉ dành riêng cho con cháu vua và con các bậc đại quyền quý (nên gọi tên là Quốc Tử) và đây cũng là trường Đại học đầu tiên Việt Nam . Nơi đây luôn giữ vai trò thờ tự, giáo dục, nho học lớn nhất, nơi đào tạo ra hàng nghìn bậc đại khoa, hiền tài cho đất nước. Hiện trong khu di tích còn 82 tấm bia đá, khắc tên của 1306 vị tiến sĩ đỗ đạt trong 82 kì thi
Con đường từ Văn Miếu môn tới Đại Trung môn rồi vươn thẳng tới Khuê Văn Các. Đây là một công trình với kiến trúc độc đáo, được xây dựng năm 1805 (triều Nguyễn), gồm 2 tầng, 8 mái, tầng dưới là bồn trụ gạch, tầng trên là kiến trúc gỗ, bốn mặt có cửa sổ trong với những con tiện tỏa ra bốn phía tượng trưng cho hình ảnh sao Khuê tỏa sáng.

       Vây xung quanh hướng dẫn viên của đoàn, cô trò chúng tôi đều cố tạo không gian yên lặng nhất để nghe rõ từng lời kể trầm ấm vang trong không gian rộng lớn của sân đền về những câu chuyện của các bia đá. Hướng dẫn viên kể cho nghe về Chu Văn An – một người thầy mẫu mực, người được vua Trần kính trọng thờ tụng tại đây. Được nghe câu chuyện về một đời cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không câu danh lợi, tận tâm, tận lực để dạy dỗ học sinh của mình, đã làm tôi thực sự xúc động và ngưỡng mộ con người tài hoa ấy. Lấp lánh trong đôi mắt của các bạn học sinh là những suy nghĩ mà chính tôi đây cũng đang giữ trong lòng: “Ông ấy quả là một huyền thoại, một nhân tài vĩ đại của đất nước, liệu mai sau này tôi có thể theo gương ông để trở thành một thầy/cô giáo tuyệt vời hay không !?” Lòng ý trí quyết tâm học tập hừng hực chảy trong huyết quản của tôi, thật may mắn biết chừng nào khi được biết Việt Nam ta có con người vĩ đại đến như vậy, để con cháu đời sau còn được noi gương theo … Tôi cũng thầm cảm ơn cậu hướng dẫn viên vui tính mà lại có sự hiểu biết sâu rộng về lịch sử đã cho các em học sinh những bài học bổ ích…

       Tiến vào điện thờ, mùi hương đầu tiên xộc vào mũi tôi ấy là hương khói, dìu dịu, ngọt ngào. Trong làn hương mịt mù ấy tôi nghe được lời cầu ước của mọi người. Cùng các em học sinh tôi tiến lại bàn thờ, kính cẩn đặt tờ tiền lẻ vừa được vuốt cho phẳng lại lên bàn thờ, chúng tôi chắp tay thành khẩn cầu nguyện. Rời khỏi nơi đã rèn đúc nhiều nhân tài cho đất nước trong nhiều triều đại với tinh thần sảng khoái đầy tự tin vào một tương lai tràn ngập ánh nắng, hoa và nụ cười phía trước, tiến đến khu cuối cùng của quần thể này, nhà Tiền Đường, Hậu Lê. Đến được đây đồng nghĩa với việc chuyến hành trình của chúng tôi đã gần đi đến hồi kết.

         Vừa ra khỏi khu đền tôi bắt gặp ông đồ trong bộ áo dài nhiễu đen bày mực tàu giấy đỏ. Tay ông đề những chữ như phượng múa rồng bay, ông nhìn các em học sinh cười hiền, khuôn mặt phúc hậu, hiền từ, ông hỏi :“Các cháu muốn ông tặng chữ gì nào?” Chúng tôi đứng đó, ngắm nhìn ông, một biểu tượng tuyệt đẹp của ngày tết, với lọ mực đen và bút lông trắng, cảm giác tết chẳng ở đâu xa mà đã, đang ở ngay đây rồi. Lưu luyến chia tay ông đồ thân thiện, chúng em nhanh chóng theo bước anh hướng dẫn viên trở về cổng Văn Miếu môn.

        Tạm biệt Khuê Văn Các, tạm biệt giếng nước thân thương, tạm biệt bia đá đặt trên mai kim quy tôn kính và tạm biệt quần thể Văn Miếu đồ sộ. Trong một khoảng thời gian ngắn để vui chơi, lưu lại kỉ niệm, chúng tôi cùng nhau chọn những món đồ lưu niệm, kể cho nhau nghe những việc đã xảy ra trong suốt chuyến đi rồi cùng cười đùa vui vẻ… Chìm trong niềm vui hạnh phúc được ngâm mình trong lịch sử, tôi giật mình khi anh hướng dẫn viên thông báo đã đến lúc phải đi. Không nỡ rời khỏi nơi đây, tôi vẫn cố ngoái đầu nhìn lại để chào tạm biệt di tích lịch sử của dân tộc. 

       Rời khu di tích lịch sử Văn Miếu - Quốc Tử Giám, đoàn chúng tôi theo chân anh hướng dẫn viên đến điểm tiếp theo là khu Di tích Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vừa đặt chân đến đây bỗng văng vẳng bên tai tôi vần thơ của Viễn Phương mà tôi từng dạy các em ở trường:

                        “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
                          Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
                           Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
                          Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”.

         Những vần thơ ngợi ca, thương nhớ Bác như vẫn vang vọng trong tâm khảm của mỗi người con đất Việt. Bác Hồ là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc, là mặt trời soi tỏ con đường những sớm mai, là vị cha già kính yêu vô vàn. Bác là người khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, lãnh đạo toàn dân giương cao ngọn cờ, quyết giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Ngày Bác mất,“đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa”, đồng bào tiếc thương, nhân loại ngậm ngùi… Từ ngày 2/9/1969 – ngày Bác về với cõi “vĩnh hằng” đến nay đã được 50 năm, mà sao mỗi khi đến thăm lăng Bác, trong tôi vẫn luôn hiện hữu hình ảnh người cha hiền từ, vô vàn kính yêu. Lúc này trời đã quá trưa nhưng tiết trời hè Hà Nội hôm nay mát mẻ vô cùng, gió hiu hiu thổi, cây cỏ xào xạc theo bước chân đoàn chúng tôi như đang đón chào những mầm non đất nước. Tôi thấy lâng lâng vui sướng, cảm giác như Bác đang vui vẻ đón chúng tôi vậy. Hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là “Những hàng tre xanh xanh Việt Nam, bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”, cho dù “phong ba bão táp” vẫn cao vút, xanh thẫm, như ý chí quyết tâm gìn giữ đất nước của người Việt qua bao thế kỉ. Bao loài hoa đằm thắm toả hương mát dịu, bao cây cỏ xanh tươi vẫy chào chúng tôi vào thăn Bác. Các chú chiến sĩ trong bộ quân phục trắng đứng nghiêm trang, giữ gìn giấc ngủ Bác bình yên. Ẩn hiện trên khuôn mặt của các chú là vẻ tự hào và niềm tin phơi phới, khi được thay mặt toàn thể nhân dân, toàn thể 54 dân tộc anh em sinh sống trên mảnh đất chữ S canh giữ, bảo vệ giấc ngủ thiên thu của Người.

         Tiếp theo, đoàn chúng tôi nhanh chân xếp hàng để làm lễ Báo công dâng lên Bác. Đứng giữa quảng trường đầy gió, đầy nắng, các em học sinh báo với Người những thành tích, nỗ lực của các em trong suốt chặng đường tuy khó khăn vất vả nhưng rất đỗi tự hào của trường PTDTBT THCS Trung Hạ. Nắng thêm vàng, hương hoa thêm đượm, có lẽ Bác đang vui, đang tự hào về cháu học sinh. Tôi như thấy Bác đang lắng nghe, mỉm cười hạnh phúc, dành cho các em học sinh những cái nhìn chan chứa yêu thương ở khắp mọi nơi. Trong thẳm sâu các em vang lên một lời hứa: năm sau chúng con sẽ về đây thăm Bác, dâng lên Bác nhiều thành tích hơn, nhiều bông hoa điểm tốt hơn để xứng đáng là cháu của Bác Hồ. Đoàn chúng tôi lặng lẽ, thành kính chầm chậm đi qua nơi Bác nằm. Đến bên Bác, ai cũng vô cùng xúc động, cũng muốn dừng chân lâu hơn để ngắm nhìn thật kĩ dáng ngủ yên bình, chòm râu dài, mái tóc bạc phơ của Bác, muốn thời gian lắng đọng lại để có thể nói hết tình cảm của mình đối với Bác. Người nằm đó như ngủ, ngủ một giấc ngủ yên bình, thanh thản, không mảy may lo âu… Phút giây ấy sao mà xúc động quá, thiêng liêng quá!

         Rời lăng Bác, đoàn chúng tôi theo chân anh hướng dẫn viên đi vào thăm “cõi Bác xưa”. Đó là Phủ Chủ Tịch, là đường Xoài hoa trắng nắng đu đưa, là Nhà sàn đơn sơ nhưng chan chứa hơi ấm của Người… Ở mỗi nơi ấy đều lưu lại rất nhiều những kỉ niệm về tình cảm của Bác đối với nhân dân và các cháu thiếu nhi. Chao ôi! Một vị lãnh tụ như Người, tại sao lại có thể sống giản dị đến vậy. Đây đôi dép cao su mòn đế, kia tấm áo ka-ki đã sờn vai,… Ai ai cũng ghi lại rất nhiều ấn tượng trong thâm tâm về hình ảnh một con người giản dị, kính mến. 

       Tạm rời “cõi Bác xưa” để đến tham quan Bảo tàng Hồ Chí Minh. Bước chân vào bảo tàng, đi qua một hành lang dài, các em học sinh dừng chân lại trong  căn phòng nhỏ nơi treo những bức ảnh về Hồ Chủ tịch trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của người. Từng đoàn học sinh nối tiếp nhau với những bước chân lặng lẽ và bằng một ánh mắt trìu mến.  Những gì đọng lại trong tâm trí của các em học sinh có lẽ là hình ảnh rất đỗi thân thương và gần gũi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của những mô hình xe tăng, mô hình máy bay mà ẩn trong đó là lịch sử hào hùng của dân tộc ta. Đây không chỉ là một chuyến đi tham quan dã ngoại đơn thuần mà nó còn là một buổi học trực quan sinh động về lịch sử dân tộc, về cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh - Người Cha già vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Qua chuyến đi đó, tình yêu với quê hương đất nước, với lịch sử dân tộc và với Hồ Chủ tịch nồng nàn hơn bao giờ hết trong trái tim mỗi em học sinh.

       Trên chuyến hành trình trở về quê hương yêu dấu, trong tâm trí tôi vẫn còn lưu luyến kỷ niệm của  ngày trải nghiệm và đặc biệt là khoảng thời gian ngắn ngủi ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám và Khu Di tích Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tuy thời gian một ngày ngắn ngủi nhưng tôi đã được sống trong những giây phút thiêng liêng, khó quên trong cuộc đời. Cảm ơn Ban giám hiệu nhà trường đã cho giáo viên chúng tôi và các em học sinh có được một chuyến tham quan lí thú và bổ ích như vậy. Mong rằng cô trò chúng ta sẽ có nhiều chuyến đi thực tế bổ ích như thế nữa. Muốn thế tất cả chúng ta sẽ phải cố gắng dạy tốt, học tốt hơn nữa.

Lê Thị Hương
 


Các bài viết gần đây

Liên kết website
Thống kê truy cập
 Đang online: 80
 Hôm nay: 305
 Tổng số truy cập: 426237
  • Bản quyền © Huyện Quan Sơn
  • Địa chỉ: Thị trấn Quan Sơn, huyện Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa
  • Email: bbtquanson@gmail.com - ĐT:0942.530.693
  • Đơn vị xây dựng: Trung tâm CNTT&TT Thanh Hóa
  • Ghi rõ nguồn tin: "huyenquanson.vn" khi phát lại thông tin từ Cổng TTĐT